Lá sâm là thứ dễ trồng, thỉnh thoảng nó vẫn mọc trong vườn. Ở quê, nhiều người trồng nó thành giàn. Sau mỗi mùa nắng cằn cỗi, lá sâm tự rụi, sang mùa mưa lại xanh um.
Bài: Vương Minh
Trời Sài Gòn oi bức, tạt ngang một xe nước bên đường, uống vội ly nước sâm cho đỡ khát nhưng vẫn không thấy mát lòng. Đâu đó nghe tiếng rao lanh lảnh: “Ai sương sa hạt lựu, lá sâm hông?”. Chợt nhớ…
|
|
Đọc tiếp...
|
|
Món lươn um rau ngổ nhất thiết phải có nước dừa tươi và
nước cốt dừa khô. Lươn phải chọn con không to quá mà
cũng không nhỏ quá vì lớn quá thì thịt nhiều nhưng xương
cứng còn nhỏ quá thì dễ nát khi um
Bài: Bích Thảo
Mỗi năm cứ đến ngày giỗ ông,
ba tôi lại về quê nội để cùng
với gia đình chú Út trù bị cho
việc cúng cơm ông nội. Năm nay có thêm
1 thành viên nữa là tôi. Các năm trước
dù đã chuẩn bị mọi việc nhưng tôi vẫn
không đi cùng được.
|
|
Đọc tiếp...
|
|
Mùi khói rơm, tôi chẳng biết tả mùi ấy thế nào, chỉ biết rằng
trong ký ức của tôi, đó là mùi của quê hương, của xóm làng,
của tình yêu thương đong đầy nơi ngoại. Nơi miền quê xa xôi
nghèo khó ấy, tôi đã nhận được rất nhiều thứ từ những ngày
lam lũ, những buổi chơi hoang và cả những trò con nít...
Bài: Vương Minh
|
|
Đọc tiếp...
|
|
Quê tôi ngày ấy có bến nước cầu ao, có
chợ Sơn Đốc tấp nập ghe thuyền. Nơi ấy
có bác thợ nhuộm, có hình ảnh những cô
thôn nữ gội đầu bằng nước tro, có những
món quà quê như bánh còng, bánh cam,
quai vạt, vai chèo… Dĩ vãng đã lùi xa, Sơn
Đốc bây giờ khác xưa nhiều lắm nhưng
trong kí ức của tôi nó vẫn mãi đẹp như 1
giấc mơ cổ tích…
Bài: Mỹ Lệ
|
|
Đọc tiếp...
|
|
Đối với nhiều người, ngò gai chỉ là một thứ
rau nêm nhưng đối với tôi, nó là cả một “miền
nhớ”. Nó gắn liền với hình ảnh mỗi buổi sáng mẹ quày quả
chở ngò ra chợ, gắn với những bữa cơm có nồi canh chua
thơm lừng cả nhà cùng quây quần bên nhau và biết bao kỉ
niệm ấu thơ khó phai mờ
Bài: Minh Thư
|
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
<< Bắt đầu < Trước 1 2 3 Tiếp > Cuối >>
|
| Kết quả 1 - 12 / 36 |