Hôm nay ăn gì

Sáng: Hủ tíu xào tôm càng, trà dâu
Trưa; Cơm trắng,canh chua lươn bắp chuối, cá rô kho me, hoa bí xào tỏi. Tráng miệng: Bánh kem dâu
Tối: Cơm trắng, canh sấu nấu sườn non, súp lơ xào thịt, tôm rang mặn. Tráng miệng: Cocktail cam dâu
 
Trang chủ arrow Từ miền ký ức arrow Vương vấn ngò gai
Vương vấn ngò gai PDF In E-mail
tmku.jpg      Đối với nhiều người, ngò gai chỉ là một thứ rau nêm nhưng đối với tôi, nó là cả một “miền nhớ”. Nó gắn liền với hình ảnh mỗi buổi sáng mẹ quày quả chở ngò ra chợ, gắn với những bữa cơm có nồi canh chua thơm lừng cả nhà cùng quây quần bên nhau và biết bao kỉ niệm ấu thơ khó phai mờ
Bài: Minh Thư

      Mãi cho đến tận bây giờ, mẹ tôi vẫn tất bật với công việc ấy - công việc bỏ mối ngò gai cho các quán phở vào mỗi buổi sáng sớm. Thu nhập của gia đình không phải chỉ dựa vào gánh ngò của mẹ nhưng không biết tự bao giờ người ta đã quen gọi mẹ là cô Tư ngò gai cứ như cái thứ rau đặc biệt ấy là gánh gạo mưu sinh của cả nhà.

     Tôi còn nhớ, lúc nhỏ, sáng nào mẹ cũng chở tôi đi học. Trên chiếc xe đạp cọc cạch, mẹ lại đèo thêm mấy giỏ ngò gai. Cái yên xe bé tẹo không đủ để tôi có thể ngồi thoải mái. Khổ nhất là những mắc gai tua tủa cứ cứa vào chân, vừa đau vừa khó chịu. Thế nên hôm nào mẹ chở ngò càng ít, tôi càng mừng vì chỉ cần treo hai giỏ ở ghi đông xe là được, không choáng chỗ phía sau.

      Tôi cũng chẳng biết mẹ bán được bao nhiêu tiền nhưng cứ mỗi buổi chợ tan tầm, trong túi mẹ cũng chỉ còn vài ba nghìn lẻ nhàu nát, nhăn nhúm. Mùa nắng, ngò còi cọc, trổ hoa nên mẹ không hái nhiều, hôm nào mẹ không phải chở ngò ra chợ thì hôm ấy tôi sướng rơn vì được một mình một xe. Nghĩ cũng lạ, nếu không vì cái mùi thơm ngai ngái của nó thì tôi đã phải nhảy cẩng lên vì đám gai tua tủa quanh mép lá mỗi khi nó cựa nhẹ vào chân rồi và chắc cũng chẳng thèm ngồi lên chiếc xe cọc cạch ấy làm gì. Có thể tạo hóa đã công bằng khi cho nó một mùi thơm lạ mặc dù dáng vẻ ngoài có hơi xù xì, gai góc. Mùi thơm của nó quyện vào áo, vào nón, vào tóc mẹ và cả chiếc xe đạp nữa nên lắm lúc vào lớp học, tụi bạn cứ bảo: “Áo mày có mùi ngò gai”. Hình như nó trở thành mùi đặc trưng của tôi thì phải.

      Việc bỏ mối ngò cho các chợ khi có khi không nên tiền kiếm được cũng chỉ đủ mua mỗi ngày kí gạo. Thế là mẹ tìm đến các quán phở hỏi thử và bỏ mối cho đến bây giờ. Ai đã từng ăn phở, nhất là phở bò thì bên cạnh rau quế, ngò om, giá ăn kèm thì không thể thiếu vài cọng ngò gai, mùi của nó thơm lừng, làm nên vị phở đặc trưng, ăn mãi không ngấy. Riêng đối với tôi, nó là thứ rau nêm ruột cho món canh chua, thậm chí không cần biết đó là thứ canh chua nấu với gì đi chăng nữa, chỉ cần nêm ngò gai là thích. Nồi canh chua dầu ngon mấy mà thiếu tí rau nêm là xem như hỏng. Nhiều người vẫn thích nêm canh chua bằng rau quế, ngò om hay những thứ khác nhưng hình như vẫn không thể qua ngò gai - cái mùi thơm bát ngát, lan tỏa mà nghe nao lòng. Nhiều lúc chỉ cần thấy thoang thoảng đâu đó mùi ngò gai là lại nhớ, lại thèm nồi canh chua thơm phức.

     Lúc nhỏ, những hôm không đi học, tôi thường dậy sớm phụ mẹ nhổ ngò nhưng cứ nhìn bộ dạng lóng ngóng sợ gai đâm vào tay của tôi là mẹ lại phải phì cười. Vả chăng tôi chỉ thích ngửi được mùi ngò vào mỗi buổi sáng sớm mà thôi. Nhìn dáng mẹ lom khom, đưa tay thoăn thoắt nhổ từng bụi ngò mà thương mẹ vô cùng. Tôi thấy rõ những nốt đen chai sần hiện lên trên đôi tay ghồ ghề, gân guốc ấy.

     Trước kia, mẹ chỉ trồng vài bụi ngò gai quanh nhà để có rau nêm nhưng sau vài mùa mưa, ngò đâm ra tua tủa, tươi tốt nên mẹ mới nhân thêm mỗi lúc một nhiều. Đến khi nhiều quá không ăn hết mẹ mới chở ra chợ bán, định kiếm thêm ít tiền mua gạo nhưng không ngờ giờ nó lại trở thành thứ rau kinh tế cho cả nhà.

      Ngò gai dễ trồng và chịu hạn cũng rất giỏi. Mùa nắng, ngò trổ bông, rụng hạt; đến mùa mưa lại xanh mướt, um tùm, không cần chăm sóc nhiều. Nếu muốn ngò tốt tươi quanh năm chỉ cần bón ít tro trấu cho đất xốp, tơi là được. Thứ rau ấy cũng khá ưa nước nên nếu chịu khó tưới thì mùa nắng cũng như mưa, nhìn những luống ngò xanh rì mà mát mắt. Vì nhà sẵn có trồng ngò nên nhiều lúc nấu gì cần rau nêm là tôi cứ chạy ra ngắt vài lá ngò vào, thế là có thêm món mới. Nếu nấu canh khoai từ, khoai mỡ, không có thứ “rau ruột” là ngò om thì thay bằng ngò gai nồi canh vẫn thơm không kém nhưng ngò gai dùng nêm canh chua vẫn là ngon nhất.

     Giờ tôi đang học xa nhà nên lắm lúc vẫn thèm được ngửi mùi ngò gai thoang thoảng từ mảnh vườn nhà, thèm tô canh chua cá lóc mẹ nấu, thèm những buổi sáng được mẹ chở đi học trên chiếc xe đạp cọc cạch toàn mùi ngò… Mỗi lần về thăm nhà, nghe hàng xóm bảo: “Con Thư con bà Tư ngò gai học đại học năm 3 rồi nha!” tự dưng thấy vui vui, vui vì trong tôi có một phần của mẹ - một phần của những bụi ngò gai.
 

Bình chọn

Bạn thích nhất mục nào của Món Ngon Việt Nam
 

Ai đang Online

Chúng ta có 45 khách trực tuyến
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement