Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Hallowen năm ấy

Email In PDF.
Đó không phải là ngày hai đứa hí hửng trong bộ trang phục hoá trang rùng rợn, cũng không phải ngày có những điều đáng nhớ hay đáng quên. Một kỷ niệm buồn!

Bài : Song Minh

Ngày ấy, em chẳng biết và cũng chẳng rõ là ngày gì, chỉ thấy các cửa hàng tràn ngập thứ đồ ma quái đáng sợ. Anh bảo: “Hallowen đấy!”. “Hallowen là gì nhỉ?”. Câu hỏi ngây thơ ngớ ngẩn khiến anh trố mắt nhìn em ngạc nhiên, khuôn mặt nhăn nhó trông đến tội. Chợt nhớ ra một điều gì đó, anh nhoẻn cười, cốc vào đầu em một cái, nói một câu rõ hàm ý: “Đó là ngày anh hóa trang thành hoàng tử cầu hôn cô công chúa xinh đẹp là em”. Suýt nữa em đã cười phá lên vì trước đây anh không hề và cũng không biết nói những lời bay bướm như thế. Nhưng nhìn bộ mặt có vẻ “nghiêm trọng” của anh, em lại thôi. Bẽn lẽn trông sang hai bên đường, dán mắt vào những bộ đồ hóa trang kinh dị, em vu vơ: “Ngày ấy sẽ xa anh nhỉ?”. Em thoáng nghe tiếng thở pha chút nặng nề buồn trĩu của anh. Buồn, nghi ngờ, thất vọng hay hy vọng? Sắc mặt của anh lúc này không cho em đoán chính xác anh đang nghĩ gì. Hình như anh không mang khuôn mặt giống nhau, anh có tố chất của một diễn viên tài năng, anh có khả năng làm nó biến dạng theo những tầng cảm xúc khác nhau nhưng tuyệt nhiên người đối diện không thể biết anh đang nghĩ gì. Em cũng thế, em không hiểu và chưa bao giờ hiểu. Bốn năm trôi qua, tình yêu ấy vẫn cứ lãng đãng mơ hồ. Anh như kẻ đeo mặt nạ luôn khiến em tò mò. Em yêu anh vì em không hiểu anh, nghe có vẻ buồn cười nhưng đó là sự thật, sự thật rõ ràng chứ không phải là nghịch lý…

Chúng ta lại chở nhau đi qua các con phố. Phố xá ở đây chỉ giỏi khiến người ta bực bội. Chạy được một vòng, em lại đề nghị tấp vào một quán ven đường mà ngồi. Từ trước đến giờ, em chỉ quen và thích các quán bình dân. Còn anh, chẳng hiểu anh thích gì. Chỉ khoảng tầm 7 giờ mà quán đã kín chỗ, em chọn chiếc bàn nhỏ nơi góc khuất, anh lẽo đẽo theo sau như một kẻ tội đồ. Em biết, anh không ưng ý chỗ ấy nhưng chẳng bao giờ phàn nàn. Món lẩu dọn ra vừa đủ hai người ăn. Nhìn ngọn lửa cồn bốc cao, anh lại hỏi: “Em thích ăn lẩu à?”. Chẳng biết đó là câu hỏi hay thái độ phản kháng của anh khi lần nào đi ăn em cũng chọn quán lẩu mà chưa hề hỏi xem anh thích gì nhưng cũng không bao giờ anh để em biết được sở thích của anh.

Món lẩu cá hôm ấy trở nên đắng ngắt, vô vị. Anh ngồi đó, chỉ nhìn em ăn, sắc mặt không vui không buồn, tẻ nhạt và vô hồn. Em mơ hồ cảm nhận được kết cục dành cho cả hai. Một cái gì đó buồn lắm nhưng cũng là tất yếu. Anh lại chở em đi lòng vòng trong ánh sáng nhiều màu của thành phố phồn hoa. Vòng tay của em đã không còn chặt, bàn tay anh cũng không còn ấm, tất cả như nới lỏng ra, ngột ngạt đến khó tả. Ngang qua chiếc xe kẹo bông, em vòi anh mua nhưng cũng chẳng biết để làm gì. Cầm trên tay thứ kẹo nhẹ tênh, hồng hồng trắng trắng, em thấy mình như rơi vào trạng thái không trọng lượng. Cảm giác đến với em cứ bàng bạc khó tả. Đêm ấy, em đã mơ, giấc mơ có chàng hoàng tử hào hoa trong chiếc mặt nạ đính lông ngỗng cầm tay cô công chúa xinh đẹp bước vào vườn hoa. Em choàng tỉnh ngay lúc hoàng tử từ từ gỡ chiếc mặt nạ đính ngọc của công chúa. Em biết chàng hoàng tử đó là anh nhưng nàng công chúa ấy là ai? Em chỉ chắc chắn đó không phải là em.

Chuông điện thoại réo vang vào buổi sáng chủ nhật khiến em bực mình không thể tả - một tin nhắn đến sớm, đó là lời yêu cầu: “Em ra đây đi”. Chẳng biết anh lại làm trò gì đây. Buổi sáng sớm mới thức dậy trông em nhếch nhác thật. Thế là em bắt anh chờ, mặc cho chuông điện thoại vang lên liên tục. Cuối cùng, em cũng ra mở cửa. Nhìn dáng anh lúc đó, em không nhịn nổi cười. Anh khệ nệ bê quả bí đùng chực sẵn ở cửa. Tự nhiên em cáu: “Anh làm trò gì thế hả?”. Anh nháy mắt tinh quái: “Halloween! Ra công viên chơi trò này với anh” Thế là đi theo chúng ta hôm ấy có quả bí to đùng và mấy quả lí nhí treo nặng cả xe. Anh vừa chạy vừa huyên thuyên đủ điều khiến em chỉ biết cười. Công viên sáng chủ nhật cũng không đông lắm, yên tĩnh và lành lạnh. Anh kéo em ngồi xuống băng ghế và bắt đầu làm trò với mấy quả bí. “Anh làm gì thế?” - “Em quên anh là sinh viên kiến trúc à, anh sẽ khắc hình em lên quả bí này, khoét một lỗ to và đem nó chơi trò Halloween”. Cứ thế anh làm theo ý mình. Bình thường, em không có thời gian để nhớ đến khuôn mặt mình nữa. Em bảo anh là kẻ đeo mặt nạ nhưng em lại là người không - mang - khuôn - mặt - của - em.

Ngày ấy, mình chia tay. Em yêu anh vì em không thể hiểu anh, em từ bỏ anh cũng vì lý do đó. Còn anh, anh rời xa em cũng bởi anh quá hiểu em. Quả bí lăn lông lóc trong công viên, vỡ vụn trong giọt nước mắt của em. Em không ngờ mình có thể nói lời chia tay nhanh như thế và cũng không ngờ anh lại bình thản như thế. Anh lại mang khuôn mặt của chính mình…
 

Hôm nay ăn gì

Sáng: Bún gạo xào; sữa tươi.
Trưa: Cá trê chiên giòn; giá xào hẹ; canh ngót nấu bò. Tráng miệng: Bánh flan. 
Tối: Thịt xông khói xào măng tây; bò xào tỏi tây; canh súp khoai tây cà rốt. Tráng miệngSinh tố cà chua

Giải thưởng Món Ngon Việt Nam

Bình chọn

Bạn thích nhất mục nào của Món Ngon Việt Nam
 

 

Hà Tiên ngoạn cảnh Nam Phương

Kiên Giang - Hà Tiên là một vùng đất lạ. Lạ bởi thế núi, đồng bằng, biển đảo hài hòa. Lạ bởi thành phần dân cư...

 

Đa dạng tủ bếp

Tủ bếp là kiến trúc gắn liền với gian bếp, thể hiện tính cách của gia chủ cùng sự sáng tạo của kiến trúc sư Bà...

 

Độc đáo xứ triệu voi

Nằm liền kề Việt Nam, đất Lào không còn xa lạ với người dân Việt với những chuyến du lịch từ sang trọng đến “...

 

Giản tiện

Gian bếp được bố trí rất đơn giản tạo không gian thoáng nhưng vẫn tiện dụng với đầy đủ các thiết bị hiện đ...

 

Lá é cá trích

Một món của người dân tộc thiểu số vùng Cheo Reo – Phú Bổn, nay được gọi là Ayunpa. Món ăn được làm công phu với...

Ai đang Online

Hiện có 38 khách Trực tuyến